Trời càng lúc càng tối.
Lục Minh Triết tìm được một phòng tự học mở cửa 24/24, chọn một chiếc bàn rồi gục xuống định ngủ tạm qua đêm.
Phía bên kia.
Karl thấy phòng tập yoga không còn ai liền chui vào nằm nghỉ, định bụng ngày mai sẽ qua ngó xem tình hình của Lâm Nhàn ra sao.
........................
Sáng hôm sau.
Tại phòng livestream thứ năm.
Trong khu tập tạ của phòng gym, một tiếng rên đau đớn kìm nén chợt cắt ngang tiếng nhạc sôi động.
"Á... cái lưng của tôi! Huấn luyện viên Karl, tôi hết cử động nổi rồi!"
Một học viên trẻ đang tập deadlift mặt cắt không còn giọt máu, hai tay bám chặt lấy thanh đòn tạ, nửa thân dưới cứng đờ như bị đóng băng tại chỗ.
"Thả lỏng! Đừng nhúc nhích!"
Karl lao thoắt tới, đỡ lấy lưng học viên, giúp cậu ta từ từ hạ đòn tạ xuống.
Gã nhíu chặt đôi lông mày rậm rạp, kiểm tra tư thế của cậu học viên: "Có phải cậu lại gù lưng rồi không? Core! Phải siết chặt cơ core vào!"
"Tôi... tôi siết rồi mà! Nhưng cú vừa rồi hình như bị trẹo gân mất rồi..."
Trán cậu học viên vã mồ hôi hột, thử vươn thẳng lưng lên nhưng lại đau điếng đến mức phải khom người xuống.
Karl ngồi xổm xuống, nắn nắn phần thắt lưng cậu ta, khiến cậu chàng đau đến mức hít ngược một ngụm khí lạnh.
"Căng cơ rồi, có khi còn bị lệch khớp nhẹ nữa đấy."
Karl đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: "Thể trạng của cậu yếu quá."
"À đúng rồi, tôi nghe bạn kể bên phía đồn cảnh sát hình như có một ông bác sĩ Trung y giỏi lắm, đang bày sạp khám bệnh dạo."
Cậu học viên mếu máo: "Hay là... tôi qua đó thử xem sao? Ngày mai tôi còn có việc quan trọng nữa!"
"Trung y? Bày sạp á?"
Karl cười khẩy một tiếng, nụ cười tràn ngập sự khinh miệt không thèm che giấu: "Làm quái gì có bác sĩ nào lại đi khám bệnh ngoài vỉa hè chứ!"
Gã lắc đầu, đang định chê bai tiếp thì trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Khoan đã!
Bày sạp vỉa hè... Trung y... giả thần giả quỷ...
Sao mấy cái này nghe quen quen thế nhỉ?
"Nhưng mà..."
Karl híp mắt lại, quay ngoắt thái độ: "Đi xem thử cũng chẳng sao. Đi, tôi đi cùng cậu!"
Cậu học viên hơi ngơ ngác trước thái độ thay đổi cái rụp của Karl, nhưng cơn đau nhói ở thắt lưng khiến cậu ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều.
Hai mươi phút sau.
Hai người đi theo bản đồ chỉ đường, đến con phố gần đồn cảnh sát.
Từ đằng xa, Karl đã nhìn thấy cái bóng dáng cực kỳ đáng ghét kia——
Lâm Nhàn đang vắt chéo chân ngồi trên ghế xếp, cười hì hì nói chuyện gì đó với một cô gái.
"Shit! Quả nhiên là hắn!"
Ánh mắt Karl sắc lẹm: "Tên này rõ ràng là một kẻ lừa đảo, tôi phải đi vạch mặt hắn!"
Cậu học viên nhìn cái "sạp khám bệnh" tồi tàn này, trong lòng đánh lô tô liên hồi — cảnh này so với "thần y" trong tưởng tượng khác xa nhau quá rồi.
"Ây dô, đây chẳng phải là cái anh gì đó sao?... Tên là gì ấy nhỉ?"
Lâm Nhàn ngẩng đầu liếc mắt một cái, nhìn cái bản mặt là biết kẻ đến chẳng có ý tốt đẹp gì.
"Tin tao báo cảnh sát còng đầu mày lại không!"
Karl siết chặt nắm đấm, hùng hổ tiến về phía Lâm Nhàn với khí thế đầy áp đảo.
Đúng lúc này——
Vrooom!
Một tiếng động cơ gầm rú trầm thấp từ xa tiến lại gần.
Chiếc Porsche 911 màu xanh ngọc bích êm ái đỗ xịch bên lề đường.
Cửa xe mở ra, một quý bà tóc vàng tháo kính râm xuống, đắp trên người toàn là hàng hiệu, ánh mắt dán chặt vào người Lâm Nhàn."Xin hỏi,"
Giọng người phụ nữ vô cùng thanh lịch, "Cậu chính là Lâm thần y phải không?"
Lâm Nhàn gật đầu.
"Tuyệt quá!"
Quý bà bước nhanh tới, hoàn toàn ngó lơ Karl và cậu học viên bên cạnh: "Bạn tôi giới thiệu đến đây. Cô ấy bảo chứng đau nửa đầu của tôi có lẽ cậu sẽ có cách chữa..."
Bà ấy còn chưa dứt lời——
Lại một chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen chạy tới.
Tiếp đó là chiếc thứ ba - một chiếc Ferrari màu đỏ.
Chiếc thứ tư là Bentley màu trắng...
Chưa đầy mười phút, lề đường vốn vắng vẻ nay đã xếp thành một hàng dài siêu xe!
Ferrari, Mustang, Bugatti...
Còn có mấy chiếc xe thể thao kiểu dáng cực ngầu, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cửa xe lần lượt mở ra, bước xuống toàn là những người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, khí chất ngời ngời.
"Tôi nghe Sarah bảo bác sĩ Lâm bắt mạch siêu chuẩn luôn!"
"Xem video trên mạng thấy bảo không cần tiêm, chẳng cần phẫu thuật mà bệnh gì cũng chữa được đấy!"
"Kinh nguyệt của tôi không đều lâu lắm rồi, đến bệnh viện người ta chỉ biết kê thuốc giảm đau..."
Nhiều người trong số họ chơi chung một hội, ai nấy đều quen biết nhau, vừa xuống xe đã chào hỏi tíu tít.
Họ không tin tưởng bệnh viện bên này, mà đặt niềm tin vào sức mạnh huyền bí của phương Đông hơn.
"Cái quái gì thế?"
Karl đứng chết trân tại chỗ. Gã nhìn hàng siêu xe rồi lại nhìn dàn mỹ nhân khí chất kia, cảm thấy thế giới này thật quá hoang đường!
Nhiều người đến khám bệnh thế này, hắn ta kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Cậu học viên bị chấn thương lưng lại càng trợn mắt há mồm. Cậu ta nhìn dàn xe sang và người đẹp, đầu óc hoàn toàn rối bời——
Thế này là đi khám bệnh á?
Hay là đi nghỉ dưỡng vậy?
Trời đất ơi, cạn lời luôn! Đội hình này mà cũng xuất hiện trên phố được sao?]
Anh chàng buông xuôi chọc trúng ổ phú bà rồi à? Có phải họ có một nhóm chat chung tên là "Hội phát cuồng vì Lâm thần y" không?
...]
Lâm Nhàn thấy đột nhiên có nhiều người kéo đến như vậy cũng hơi bất ngờ. Hắn sực nhớ tới người phụ nữ hôm qua mình chữa trị cho, hình như là hội trưởng gì đó, bà ấy có nói sẽ quảng cáo giúp hắn.
Xem ra hiệu quả quảng cáo tốt phết đấy chứ!
Karl nhìn cảnh tượng vừa hoang đường vừa chân thực trước mắt, rít lên qua kẽ răng: "Đây rõ ràng là chim mồi! Không biết thuê diễn viên từ đâu tới nữa!"
"Chim mồi á?"
Cậu học viên nhìn những chiếc siêu xe nối đuôi nhau, nửa chữ cũng không tin nổi lời gã.
Ai mà thuê nổi dàn chim mồi chất lượng thế này chứ?
Cái vỉa hè này bây giờ trông có khác gì triển lãm xe hơi đâu!
[Đây mà là sạp Đông y gì, rõ ràng là câu lạc bộ giao lưu cao cấp của giới phú bà thì có!
Tò mò không biết giới phú bà truyền tai nhau kiểu gì mà một lúc kéo đến mười mấy người thế kia, không lẽ đồn là có thể cải lão hoàn đồng à?
[...]
"Có khám nữa không?"
Lâm Nhàn tiếp đón xong vị phu nhân đầu tiên, liền quay sang nhìn cậu học viên của Karl: "Không khám thì làm ơn nhường đường giùm!"
"Khám chứ, khám chứ! Lưng tôi bị căng cơ rồi, cử động khó khăn lắm..."
Cậu học viên cắn răng, hất tay Karl ra rồi ngồi xuống chiếc ghế xếp.
Lâm Nhàn nghe cậu ta kể bệnh xong liền bảo quay lưng lại, vén áo lên để lộ phần thắt lưng.Hắn dùng ngón tay ấn vào vài chỗ, cậu học viên đau đến mức nhăn nhó mặt mày.
"Giãn cơ lưng cấp tính. Cái lưng của cậu bây giờ hệt như sợi dây thun bị kéo căng quá mức vậy, huấn luyện viên của cậu làm à?"
Lâm Nhàn phán đoán rất nhanh: "Nằm sấp lên bậc thềm đằng kia đi, tôi xử lý cho."
Cậu học viên nhìn bậc thềm thấy cũng khá sạch sẽ, liền nhíu mày nằm sấp xuống.
Karl đứng bên cạnh nghe vậy thì sôi máu, gã nheo mắt xem Lâm Nhàn định làm trò gì.
Lâm Nhàn lấy từ trong túi xách ra một túi kim châm bằng vải màu xanh sẫm trông khá cổ kính, rút ra vài cây ngân châm mảnh dài.
Mũi kim lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời, mảnh như sợi tóc nhưng lại rất dài.
"Cái này phải châm vào thịt sao?"
"Thế thì đau lắm nhỉ, có khi chảy máu không ngừng mất?"
"Tôi chả dám thử đâu, trông còn đáng sợ hơn cả tiêm thuốc."
Mấy vị quý bà đứng xem xung quanh theo bản năng lùi lại nửa bước, đưa tay che miệng khẽ kêu lên.
Tay Lâm Nhàn vẫn thoăn thoắt: "Thả lỏng đi, kim châm vào sẽ có cảm giác hơi tê nhức, bình thường thôi."
Điều đáng ngạc nhiên là, cây kim dài trông có vẻ đáng sợ kia sau khi châm ngập vào da lại không hề rỉ ra lấy một giọt máu.
Cậu học viên căng cứng người, nhưng không hề thấy đau đớn, lúc này mới từ từ thả lỏng cơ thể.
Tiếp đó, Lâm Nhàn dùng thủ pháp xoa bóp điêu luyện, lực tay đều đặn ấn lên các nút thắt cơ và kinh lạc của cậu học viên.
Cậu học viên chỉ cảm thấy đôi bàn tay ấm áp kia lướt tới đâu, những thớ cơ đang căng cứng liền được xoa dịu tới đó. Một luồng hơi ấm lan tỏa khiến cậu ta thoải mái đến mức suýt chút nữa đã rên lên khoan khoái.



